18 tháng 9, 2015

Bài thơ giải sầu: Một khúc thơ đời

(Thân gửi Cụ BaBê và các bạn QL)

Ai ơi buồn làm chi
Ta đưa nhau về bên kia sông Nhớ*
Sông Nhớ trôi đi trong tiếng hát thầm thì
Xuôi về một thời non trẻ.
Ừ nhỉ
Nay đã thu tàn, sao vẫn còn buồn tẻ?
Vui lên, vui lên!
Ta cứ ở bên nhau trong dòng chảy triền miên
Miệt mài con chữ
Đây tiểu thuyết, văn chương
Đây phẩm bình thế sự
Đây trăng non, đây hoa lá, thơ đời…
Cuộc sống vẫn mọng căng, hoa trái vẫn sinh sôi
Dẫu bóng tối rập rình, lẩn khuất
Gieo nỗi buồn thấm sâu vào lòng đất
Tưởng đâu héo hết mầm tươi.
Ta vẫn muốn dang tay ôm trọn niềm vui
Dù rất mảnh mai, nhỏ nhẹ.
Rất lâu mới gặp nhau, sao như con cùng một mẹ
Rạng rỡ nụ cười, tay nắm chặt tay
Hát hò như tỉnh như say
Bởi đã có một thời để yêu, để nhớ...

18/9/2015
(* Mượn thơ cụ Hoàng Cầm)

4 nhận xét:


  1. Thế là trời thu đã kéo anh về với hồn thơ lai láng! Bài thơ tuyệt vời và sâu lắng!
    Em góp với anh một câu lục bát nha!

    Anh ơi đời nặng u sầu
    Quăng đi, vui đên canh thâu cùng người...
    Những người bạn của ta ơi
    Bên nhau cùng hat cùng cười đón trăng...

    Trả lờiXóa
  2. Một thời đã nhớ đã yêu
    Thì nay vẫn cứ yêu nhiều nhớ sâu !
    Dẫu cho tóc trắng mái đầu
    Lòng ta vẫn giữ một màu yêu thương.
    Băn khoăn chi những chán chường
    Dòng đời cứ chảy thôi vương vấn vào.
    Thu về, ngát ánh trăng sao !

    Trả lờiXóa
  3. Tuy có đượm chút buồn nhưng qua mấy vần thơ: "Dẫu bóng tối rập rình, lẩn khuât / Gieo nỗi buồn thấm sâu vào lòng đât/ Tưởng đâu héo hết mầm tươi/ TA VẪN MUỐN DANG TAY ÔM TRỌN NIÊN VUI/...thì tôi thấy Cụ vẫn còn lạc quan yêu đời lắm lắm, "vì đã có một thời... để nhớ, để yêu", (tôi không nói lạc quan CM đâu nha).
    Cảm ơn Cụ đã gửi một bài thơ hay và sâu lắng. Tôi xin góp mấy vần:
    "Ai ơi buồn làm chi"
    Tiếng Thu êm ái, thầm thì bên tai
    "Vui lên! Nhìn chị Hằng cười..."
    Trung Thu lại nhớ Một thời Quế Lâm
    Nghĩa tình như thể trăng rằm
    Dòng đời cứ chảy, trăm năm chẳng mờ.
    Bao giờ về lại... Tuổi thơ
    Trung Thu phá cỗ cùng chờ trăng lên!.

    Trả lờiXóa
  4. Bị cụ Ba quở trách vì cái tội đã ....buồn thời cuộc, mỗ tôi bèn nảy ra từ thơ "giải sầu" như trên( từ này do bạn LTH ban tặng ). Vui tếu táo vì được các cụ cảm thông, chả dám nhận nhời khen. Ý thơ" Bên nhau cùng hát cùng cười đón trăng " của ST gợi ra một bữa tiệc thơ dưới trăng theo phong cách Lý Bạch!. Cụ FIO có câu lục bát tôi cho là tuyệt tác tuổi già bởi thấm đượm chất nhân văn "Dẫu cho tóc trắng mái đầu,lòng ta vẫn giữ một màu yêu thương". . Cụ Ba lại gợi về những hình ảnh phá cỗ TRung Thu thuở xa xưa. Tôi nhớ, những chiếc bàn tròn và ghế đã được bày ra sân bóng nằm giữa khu nhà ở...Chuyến tầu về lại tuổi thơ thật đẹp" Bao giờ về lại tuổi thơ, Trung Thu phá cỗ cùng chờ trăng lên.."
    Vậy là chúng ta vui lên được rồi, chả tội gì buồn cho phí cả mùa thu, các cụ nhẩy...

    Trả lờiXóa