4 tháng 5, 2013

Vài lời phân trần

Cách đây gần 1 năm, tôi viết bài này và đã gửi cho ô X , bộ Y ...Lúc đó, nhiều nội dung trong bài còn được coi là nhạy cảm, không phổ biến. NHưng nay,đặc biệt sau bài phỏng vấn trung tá Trí, HQ VNCH , tôi thấy mọi v/ đ đã được đề cập công khai. Vì vậy, xin phép đưa lên đình làng để các cụ ngó qua, có lược bớt đôi chỗ.   Mong các cụ tha lỗi  vì hơi dài, cố đừng để tăngxông !

                                      
                              Tìm kiếm một giải pháp mới cho BĐ

 Gần đây , dường như chỉ chờ dịp QH nước ta thông qua Luật biển, nhà cầm quyền TQ đã hung hăng tung ra nhiều chiêu thức hiểm độc tại Biển Đông. Phản ứng chính thức của NN ta lần này được coi là tích cực, kịp thời, song vẫn ít hiệu quả. TQ không thèm để ý những lời lẽ cứng rắn của cả VN và Phi , đừng nói “chấm dứt “ kế hoạch lấn tới theo một kịch bản soạn sẵn.Các nước có liên quan tại BĐ cũng chỉ hạn chế trong một vài hoạt động mang tính tượng trưng như tập trận chung tại vùng biển  xa, bình luận trên các phương tiện thông tin đại chúng , tổ chức hội thảo khoa học v.v. Không ít người dân ta còn  thờ ơ đến vô cảm trước thời cuộc, ,chỉ lo kiếm tiền làm giàu , một số khác lại chỉ thấy hiện tượng chưa thấy bản chất vđ. Không ít người có trách nhiệm lại  cho rằng TQ vẫn  còn là “Đ/c anh em, cùng hệ tư tưởng CS “, không thể gây chiến với VN ở BĐ, hoặc cho rằng họ vẫn trong giai đoạn án binh bất động,” đang tính toán thêm để không bộc lộ mưu đồ bá quyền một cách quá đáng, vẫn tiếp tục “ nép mình chờ thời v.v. .

Có thật thế chăng ? dưới đây ,với trách nhiệm công dân,  tôi xin trình bày một số suy nghĩ  riêng để  đ/c tham khảo , coi như ý kiến đóng góp cho “Hội Nghị Diên Hồng “ thời đại Internet !.
                                       

I     Nâng cấp  cảnh giác , nhận rõ nguy cơ cận kề  đang đe dọa đất nước ta.

1.     Đánh giá tình hình hiện nay trong quan hệ với TQ, cần làm rõ hai hướng : đất liền và trên Biển Đông

    Tôi cho rằng, nếu trên đất liền, khả năng xẩy ra xung đột quân sự giữa hai nước chưa rõ rệt như thời kỳ cuối 78 ,thì trên BĐ, nguy cơ đó đang lớn lên từng ngày.

-  Chúng ta không nên ảo tưởng, cần nhìn thẳng vào sự thật cay đắng này  : VN đã mất Hoàng Sa vào tay TQ, hầu như không thể lấy lại được. Có chăng, đó chỉ là giấc mơ của ngàn năm sau.hoặc một dịp may thiên phúc. ! Nay chỉ còn Trường Sa, nếu vì bất kỳ lý do chủ quan nào mà để mất nốt thì tội lỗi sẽ vô cùng lớn, bị con cháu muôn đời nguyền rủa. Xin phép nói thẳng : Nếu để TS rơi vào tay TQ thì mọi công lao, uy tín và cả thể chế được xây nên bằng xương máu hy sinh của cha ông  chúng ta và cả bản thân thế hệ chúng ta sẽ đổ xuống sông xuống biển.

2.     Vậy TQ đang theo đuổi âm mưu gì và  sẽ làm gì đối với VN nói chung và với BĐ nói riêng ?

-  Với VN   : Tiếp tục sử dụng con bài CNML , CS , 16 chữ v.v. để khống chế về tư tưởng, gây ảo giác về lý tưởng chung, trong khi  ra sức làm suy yếu và   kìm chế không cho VN phát triển. Về kinh tế , chỉ săn tìm  các dự án  khai thác khoáng sản, đưa càng nhiều người sang các vị trí trọng yếu càng tốt, không bỏ vốn đầu tư các ngành kinh tế trọng yếu, chủ yếu đấu thầu xây dựng nhằm kéo dài thời hạn hoàn thành công trình bằng công nghệ cũ  ; tìm mọi cách tuồn hàng buôn lậu chất lượng thấp thậm chí thực phẩm độc hại vào VN …Về lâu dài, phá vựa lúa ĐB sông Hồng và sông Cửu  Long bằng hệ thống đập thủy điện ở thượng nguồn, dùng thương nhân lũng đoạn thị trường  nước ta. Về chính trị,ra sức  chia rẽ nước ta  với các nước láng giềng nhất là K và Lào, làm suy yếu Asean trên thực tế . Về quân sự ,chọn VN làm  đột phá khẩu ( chĩa mũi giáo vào VN ) vì LX phe XHCN không còn, Nga đang thỏa hiệp với TQ để đối phó với HKỳ , Quan hệ VN – HK đang còn mù mờ, chưa rõ ràng do bất đồng về ý thức hệ và các vđ nhân quyền , tôn giáo ,các nước A nhỏ yếu, không thể cứu VN bằng hành động cụ thể, , quan hệ chiến lược VN- Nhật rất đáng tin cậy, đang phát triển nhanh nhưng chưa có khung pháp lý cho một liên kết quân sự ( như HK và Phi ), quan hệ Ấn độ với VN rất tốt nhưng cũng như trường hợp với Nhật . Do đó ,TQ dự tính đánh VN tại TS  sẽ thuận hơn so với bãi đá của Phi vì Phi có hiệp ước liên minh QS với HK…
 
-Mục tiêu chiến lược tại BĐ  :.

  Về lâu dài, mục tiêu của TQ không thay đổi ,chỉ có thủ đoạn luôn thay đổi mà thôi.
Đó là : Tìm mọi cách  tách riêng từng nước có liên quan theo phương châm “chia để chiếm dần “,  ngăn cản  họ  liên kết với nhau ( chỉ bàn song phương ), trên cơ sở đó, liên tục gây sự trên BĐ, tạo cớ để đánh lẻ  và dần dần chiếm đảo của từng nước , trước hết là Trường Sa của VN , sau đó đến Phi,Malaixia v.v., thực hiện mưu đồ  làm bá chủ  BĐ, vươn xa hơn trong TK 21 , đảm bảo an toàn  giao thương của TQ ra thế giới ,đồng thời khống chế việc đi lại của các nước khác…Trung Quốc đang nhanh chóng biến các đảo đang và sẽ chiếm đóng trái phép trên BĐ thành các căn cứ Không-hải quân để do thám, giám sát trên một khu vực rộng lớn vươn đến tận các vùng biển bao quanh Nhật Bản và Ấn Độ Dương. Những căn cứ quân sự phi pháp trên còn là cơ sở để Bắc Kinh tìm cách chiếm giữ những khu vực nước sâu của BĐ, mở rộng khu vực hoạt động của tầu ngầm nguyên tử mang tên lửa đạn đạo hay các loại tàu chiến lớn nhằm kiểm soát,uy hiếp  và gây cản trở cho hoạt động của các nước.
- Mục tiêu chiến dịch :    Dùng số lượng tàu chiến và không quân áp đảo tại địa bàn chiến dịch ,đánh bại sức đề kháng tại chỗ của VN, tập trung   quân  đổ bộ đánh chiếm  một số  đảo tại TS ,đặt thể giới trước sự đã rồi, lấy  đó làm bàn đạp lấn dần cho đến khi đánh bật VN , Phi, Malai v.v. ra khỏi BĐ

-  Thủ đoạn :   Sử dụng mọi thủ đoạn cả kinh tế, chính trị, ngoại giao, quân sự,vừa  đe dọa, vừa lừa bịp,  ve vãn, mua chuộc giới lãnh đạo các nước có liên quan, nói 1 đằng làm một nẻo, tung hỏa mù gây ảo tưởng , thực hiện hợp pháp hóa đường lưỡi bò, dùng tàu cá làm con mồi  tạo cớ để phát động chiến tranh cục bộ  trên biển, tiến công chiếm đóng TS, trạng thái mà ICG gọi là nguy cơ “ xung đột vũ trang “:

 "Thiếu sự đồng thuận về quan hệ cơ chế giải quyết mâu thuẫn, căng thẳng ở Biển Đông (Biển Nam Hoa) có thể dễ dàng leo thang thành xung đột vũ trang,” – Paul George Quinn, giám đốc của chương trình ICG về châu Á cảnh báo.


3.     Tóm lại,, quan sát những động thái gần đây  tại BĐ,  có thể thấy ,TQ hiện đang ở cải thế cưỡi hổ, đã đi những nước cờ quá đà, không thể lui, càng không thể  dừng lại được . Họ phải chiếm bằng được BĐ thông qua cuộc xung đột quân sự  đánh chiếm Ts của VN nhưng chưa chủ trương  leo thang chiến tranh vào đất liền . Tôi cho rằng họ đã kết thúc hoặc sắp kết thúc  giai đoạn chờ thời , ẩn mình, “trỗi dậy trong hòa bình” để chuyển sang gia đoạn tự bỏ mặt nạ, tién hành những hoạt động quá đáng ,quyết liẹt để đạt mục tiêu đề ra vì tưởng  rằng dường như thời cơ đã đến ? 
                 
Chính vì vậy,  có thể nói  ở mức độ nhất định,  nước ta đang đứng trước tình thế hiểm nguy tương tự thời Nguyên Mông hoặc thời đế chế nhà Minh, cũng như đang ở trong tình thế gần giống  năm 79 nhưng chỉ trên phạm vi BĐ .
       Nhìn tổng quát, về so sánh lực lượng hiện nay , TQ có nhiều  thuận lợi  để có thể đánh VN ở TS hơn thời kỳ chiến tranh biên giới trước đây .


    II.  Phân tích  những  nguyên nhân sâu xa

     Những suy ngẫm trên có chủ quan, khiên cưỡng và lo lắng thái quá không ?  Muốn trả lời, cần phân tích nguồn cội những hành động của TQ , không phải tự ta suy luận theo kiểu áp đặt. Thấu hiểu nguyên nhân đích thực của mọi hiện tượng xã hội chính là phương pháp cần thiết  nhằm tiếp cận  chân lý khách quan trong khoa học chính trị..
Có nhiều  nguyên cớ khiến TQ không thể không đánh VN  để độc  chiếm BĐ ,  bất chấp công pháp quốc tế, bất chấp sự thật lịch sủ và mọi cam kết , tuyên bố chung, riêng v.v Xin liệt kê ngắn gọn, không có điều kiện đi sâu .
     
  Một  :    Đã xuất hiện  một TQ khác (  Theo nhận xét của Ô.Vũ Cao Phan ), đang dần biến  thành  một đế chế mới đầy tham vọng bá quyền và hung hãn trong nửa đầu thế kỷ 21, được hậu thuẫn bởi sức mạnh kinh tế -QS thứ nhì thế giới, dù chưa thể bằng các nước tiên tiến nhưng cũng đủ để loại Hải quân VN ra khỏi BĐ, chí ít cũng làm tê liệt lực lượng của ta khiến ta không thể yểm trợ Ts có hiệu quả.

 Hai  : Về hệ tư tưởng ,trên thực tế, TQ đã từ bỏ lý tưởng  CS , dù toàn bộ cơ cấu bộ máy, con người, hệ thông tổ chức v.v.chưa có sự đảo lộn đáng kể nào, chưa chính thức tuyên bố . Nhưng tất cả chỉ là cài vỏ, ruột bên trong đã khác, chỉ lợi dụng danh nghĩa CS, lợi dụng lòng trung thành với lý tưởng của những ai còn ngây thơ tin họ…
   Vậy họ là ai, nhận diện cho chính xác bộ mặt thật của Ban lãnh đạo TQ hiện nay là rất quan trọng : bộ phận không nhỏ ban Lãnh đạo  TQ đặc biệt là giới quân sự  đều mang đậm dấu ấn của “ CN dân tộc cực đoan, bành trướng Đại Hán  mang  nhãn  CS  “.   
  ( Trong bài viết đăng trên “Thời báo Hoàn Cầu “,  Hàn Húc Đông đã trơ tráo kêu gọi Bắc Kinh áp dụng chính sách bành trướng trong cả lĩnh vực quân sự, kinh tế và địa - chính trị. “Chỉ khi chúng ta loại bỏ rào cản tâm lý chống bành trướng thì Trung Quốc mới có thể đẩy nhanh sự chuyển đổi từ một cường quốc khu vực thành một cường quốc toàn cầu”) .  Họ không cần sự thật lịch sử, không tôn trọng bất kỳ cam kết, hoặc hiệp ước quốc tế nào.   Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi mới đây nói ráo hoảnh : “ UNCLOS không phải một hiệp ước quốc tế để giải quyết tranh chấp chủ quyền lãnh thổ của các quốc gia, cũng không thể được sử dụng như một tài liệu tham khảo cho việc giải quyết các tranh chấp”.
     Vậy chúng ta hy vọng  gì ở thiện chí của họ ?


      Ba :     TQ cần làm chủ con đường thông thương huyết mạch trên Biển Đông hơn ai hết, vì vậy họ luôn coi lợi ích của họ ở đây thuộc diện đặc biệt : “lợi ích cốt lõi “. Dễ hểu vì sao  TQ kiên trì  theo đuổi giấc mơ  mở rộng bờ cõi , tương tự  như học thuyết mở rộng không gian sinh tồn của Hitler . Bài toán đặt ra rất rõ ràng :  không làm chủ BĐ không thể làm chủ thế giới trong  tương lai.
Hđ ra mt lý thuyết khá ni tiếng mang tên: “xâu chui ht trai”. Đi khái ta có th tóm lược như sau : t Trung Đông cho đến Bin Đông, Bc Kinh đã ri quân và thiết lp các cơ s hu cn, nhm đm bo an ninh con đường cung ng ca mình, ch yếu ti các quc gia như Miến Đin, Bangladesh, Pakistan, Thái Lan và Sri Lanka….

Họ đang chuyển hướng mạnh sang Châu Phi, khai thác  nguyên liệu của Châu Phi chở qua BĐ về TQ…Châu Âu già cỗi, Châu Á  khó nhằn, chỉ còn Ch Phi là còn lạc hậu và dễ chinh phục bằng tiền . Không phải ngẫu nhiên mà họ đổ thêm 20 tỷ đô vào cho Châu  Phi vay để thực hiện CN thực dân mới , vơ vét tài nguyên khoáng sản đem về nước và tiêu thụ sản phẩm giá rẻ. ... tất cả đều liên quan đến BĐ vì phải đi qua biển Đông, không có con đường nào khác ..
Theo báo Anh Telegraph, Trung Quốc hiện nhập khẩu khoảng 1/3 nhu cầu dầu thô từ châu Phi, chủ yếu là AngolaSudan. Bắc Kinh mua các mỏ khoáng sản ở Zambia, nhà máy may mặc ở Lesotho, hệ thống đường sắt ở Uganda, gỗ ở CH Trung Phi... Để duy trì sự phát triển kinh tế, Bắc Kinh cần nguồn nguyên liệu thô và thị trường mới để xuất khẩu hàng hóa giá rẻ do nước mình sản xuất. Không địa điểm nào lý tưởng như châu Phi. không ít người tỏ ra lo ngại rằng cứ cái đà này, chẳng bao lâu nữa các nhà đầu tư Trung Quốc sẽ   mua đứt một nửa châu Phi với cái giá vô cùng bèo bọt.

Bốn :      Trong tương lai gần , TQ rất cần độc chiếm BĐ để một mình khai thác nguồn dầu khí dự báo là rất lớn và vơ vét hải sản  tại BĐ cung cấp cho Đại lục .

Năm :      Ban lãnh đạo TQ rât giỏi  xuyên tạc sự thật, kích động tinh thần dân tộc cực đoan  của một bộ phận nhân dân, nhất là lớp trẻ, đánh vào tâm lý muốn tự khẳng định, rửa nỗi nhục bị nô lệ thời trước  ;luôn tìm cách  chuyển  mâu thuẫn nội bộ trong nước ( chuyển lửa ) ra nước ngoài  để thoát khỏi suy sụp.

Sáu :        Văn hóa truyền thống và triết học cổ Trung hoa  ảnh hưởng nặng nề  đến tư tưởng và lối tư duy nước lớn, coi thường nước nhỏ, kích thích tư tưởng bành trướng  của giới lãnh đạo mọi thế hệ  : tu thân,tề gia, trị quốc ,bình thiên hạ..Văn hóa Trung hoa về cơ bản là văn hóa Nho giáo. Bên cạnh những yếu tố tích cực ,Nho học mang trong nó  6 đặc điểm sau : Bỉ ( xấu xa ), Loạn ( lộn  xộn ), Phù ( xáo rỗng ), Tỉ ( sợ sệt, hèn ) trệ( trì trệ ) khi ( dối trá ); nhưng lại luôn tự cho là con trời , coi các nước Di Địch,( nước nhỏ xung quanh ) “ dù có vua cũng không bằng  Hoa Hạ”.

Bảy :  Một nhóm người chủ yếu là giới quân nhân hiếu chiến sẽ thu được nhiều lợi lộc từ cuộc chiến cục bộ trên BĐ, , nhất là đám quân nhân diều hâu ngồi ở nhà chỉ huy hải chiến ở xa hàng ngàn dặm, lại được rót thêm tiền mua sắm vũ khí , lên cấp lên chức và tham nhũng nặng nề . Những người này đang đàu độc dư luận  TQ và luôn tỏ ra nóng lòng sốt ruột muốn “ sơi tái” TS của VN càng sớm càng tốt vì sợ càng để lâu sẽ càng khó nhằn.

Tám :  Bối cảnh thế giới hiện nay tạo cho TQ ảo tưởng có thể hành động mà không bị trừng phạt.( bước thí điểm thăm dò dư luận đã hoàn tất từ năm 1988 với trận hải chiến đánh chìm tầu VN và chiếm đóng Gacma ). Hkỳ chưa thoát khỏi  cơn suy thoái kinh tế, lại đang  vướng vào Trung Đông , Iran, phải cắt giảm ngân sách quân sự. (   TQ rất hý hửng khi phản đối mọi nghị quyết LHQ để  giam chân Mỹ ở Siry, Iran ; họ rất lo sợ sau khi giải quyết xong hai kẻ cứng đầu này, HK sẽ dồn toàn lực sang Châu Á, TBD ) . Các nước EU đang chìm sâu vào khủng hoảng nợ công và chịu ơn TQ vì đã góp vào quĩ cứu trợ Châu Âu khoảng trên 40 tỷ đôla;  Châu Á ,Asean luôn bị chia rẽ, chưa phải là một đối trọng có thực lực với TQ . Nga đang ngồi chung chiếu với TQ về vđ Trung Đông  vì muốn bảo vệ lợi ích của mình tại đây ( kể cả cảng quân sự ở Syri…), đồng thời cũng muốn dựa vào TQ để  phát triển kinh tế .

Tóm lại:  Hành động quyết liệt , hiếu chiến gần đây của TQ ở BĐ đã được tính toán kỹ và sẽ tiếp tục gia tăng do những nguyên nhân chủ quan và khách quan chi phối, không hề là ngẫu nhiên. Tất cả đều dẫn đến tình huống nguy hiểm sau : không  làm chủ được BĐ, TQ sẽ không thể trở thành cường quốc toàn cầu, , thậm chí suy sụp như một gã khổng lồ suy dinh dưỡng , vì thế sớm muộn , họ  sẽ phát động chiến tranh cục bộ đánh chiếm TS của VN khi có cơ hội .

 Nhận thức như vậy mới không mơ hồ mất cảnh giác, ảo tưởng tin vào đ/c 16 chữ , đồng thời  tìm ra  cách đối phó kịp thời, hữu hiệu., không bị bất ngờ chiến lược như những lần trước. Cha ông ta rất quyền biến, mưu lược  trong quá trình tồn tại và phát triển bên cạnh QG khổng lồ chưa bào giờ từ bỏ tham vọng thôn tính nước Việt. Điều đó thấy rõ trong suốt chiều dài lich sử, đặc biệt trong thời kỳ  3 lần quân Nguyên xâm lược, quân dân nhà Trần  đều không bị bất ngờ, thời Lê Trịnh 280 năm thái  bình, giữ được toàn vẹn non sông… Nay chúng ta mới lập quốc mấy chục năm ,sao lại có thể để  mất đất, mất  hai chữ bình yên của Tổ quốc ? Không thể như thế!

III    Đối sách của chúng ta.
 
 Nhiều nhà nghiên cứu phân tích tình hình rất sâu sắc nhưng lại né tránh việc  đưa ra  giải pháp cho tình  thế ..Có thể họ cho rằng các cụ biết hết rồi, nói làm gì vô bổ ? hoặc giả ngại động chạm đến những  vđ “nhạy cảm “. Thật ra , bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng của mọi công dân, không phải đặc quyền của riêng ai. Hơn nữa, nhiều khi những người không nằm trong bộ máy chính quyền, không bị nhóm lợi ích hay chức quyền chi phối lại thường có tư duy cởi mở, sáng tạo, gần với thực tế hơn ? ( những phát biểu của các quan chức cao cấp sau khi về hưu như Ô Ng.văn An, VŨ Khoan v.v. chứng minh điều đó )

   Để đảm bảo tính đồng bộ, hệ thống, chỉ xin liệt kê mấy nội dung phần đầu để tập trung vào một giải pháp  rất mới và rất quan trọng ở phần sau bài viết.

   1   Một mặt  cần tiếp tục tương kế tựu kế, gắng giữ hòa khi, không công khai  chống TQ như thời kỳ cuối những năm 70 ,  tận dụng tối đa lợi thế cùng hệ tư tưởng “chung  “, đẩy mạnh ngoại giao nhân dân , tranh thủ  lực lượng tiến bộ trong xã hội  TQ và dư luận quốc tế ..để duy trì hòa bình ngăn ngừa chiến tranh  .  Đáng chú ý gần đây lưc lương tiến bộ chống phe hiếu chiến tại TQ ngày càng mạnh lên, tuy nhiên, họ còn yếu thế,chưa nắm được quyền chi phối chính sách nên tình huống xấu nhất vẫn rất có thể xaỷ ra. Vừa khôn khéo khoét sâu chỗ yếu của đối phương, vừa tỉnh táo để không rơi vào bẫy của họ nhưng tình thế buộc ta không thể lùi thêm nữa.

      2. .  Xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tộc, chân thành thực hiện hòa giả hòa hợp ( NG/ Q 36 BCT ), coi  lợi ích  dân tộc  là cao nhất  ( TBT  Nguyễn văn  Cừ ) , tạo ra sức mạnh nội lực toàn diện, sẵn sàng đánh thắng mọi âm mưu của CN Bành trướng trên mọi mặt trận..
    ( Nga quá mạnh nên bắn và bắt tàu cá TQ rồi  đưa ra khởi tố luôn; ta thì chỉ dám lên án mấy chiếc “tàu lạ “ ; nghĩ mà tủi thân )

3        Coi công tác  tuyên truyền đối ngoại, đấu tranh  pháp lý là kế sách ngăn ngừa xung đột quân sự từ xa rất hữu hiệu. Mặc dù  cùn đến đâu, TQ vẫn phải đau đầu đối phó với những bằng chứng không thể chôi cãi về chủ quyền biển đảo của VN . Chuẩn bị đầy đủ để khi cần  đưa vđ BĐ  ra tòa án Qtế.

Tiếp tục  sử dụng những ý kiến của chính người TQ để phản công . Có một nghịch lý : Tại sao học giả TQ nói hay hơn chúng ta về sự vô lý của cái lưỡi bỏ ?  Sao không công bố sách trắng về BĐ với đầy đủ căn cứ pháp lý, bản đồ, tư liệu của ta , của các nước và của chính TQ mà ta có trong tay để thế giới ủng hộ ta ? (Bản đồ năm 1904 của TQ chỉ xác nhận biên giới phía nam  đến đảo Hải Nam, không có HS và TS ) .  Ở đây cũng có nghịch lý :  Kẻ lý sự cùn ,phi nghĩa lại được nhiều người trên thế giới biết tới nhiều hơn người có lý lẽ chính đáng ! . Thế giới còn ít biết những bằng chứng và  chính nghĩa của ta nên hiểu sai ta như từng hiểu sai về Chiến tranh biên giới và giải phóng K ! Đó là điều rất đáng tiếc.

    4. .   Tiếp tục duy trì và phát triển quan hệ với Asean

           -   Thật ra , Nhóm 10 nước A rất khó thực hiện sứ mạng “ Trung tâm khu vực”  trên thực tế . A chỉ có giá trị địa chính trị và hợp tác kinh tế; tinh thần ,dư luận.  Tôi luôn cho rằng  bản thân  A không hội đủ điều kiện để trở thành một cộng đồng như cộng đồng Châu Âu và không đủ thực lực để có thể khiến TQ nể trọng. Với những lợi ích khác nhau, nhiều nước không có biển hoặc không liên quan tới BĐ, hệ tư tưởng khác nhau, dị biệt về tôn giáo v,v, đây là một liên kết lỏng , rất dễ bị tổn thương ( K  là 1 lời cảnh báo ). Cần nói thêm, ngay cộng đồng EU cũng bị chao đảo khi Hylạp suýt nữa “ good bye ! “,  huống hồ …

-         Ngay cả tuyên bố chung vừa được phù phép thông qua một cách  khác thường , rồi DOC và cả COC nữa cũng đều không có  ý nghĩa gì đối với TQ ;  Tất cả đều  ít giá trị thực tế, chỉ có ý nghĩa đoàn kết tượng trưng và tạo dư luận . Tôi cho rằng chúng ta  không nên hy vọng quá nhiều, đặt cược số phận dân tộc vào đó. TQ sẽ còn lâu mới ký COC , thậm chí có ký  vẫn sẽ không coi là văn bản pháp lý có tính ràng buộc nên sẽ không bao giờ thực hiện. Như đã thấy ,  chừng nào TQ chưa  từ bỏ âm mưu độc chiếm BĐ thì mọi lời cam kết , hứa hẹn của họ đều vô giá trị. Họ cứ nói để kéo dài thời gian, chuẩn bị  thực lực đánh chiếm TS, làm chủ BĐ . Vì vậy kỳ vọng quá nhiều vào khối A , mất nhiều thời gian công sức vào COC v.v.  sẽ có thể là một nước cờ lạc bước.

   Tuy nhiên :  không nên xem nhẹ khối A, vẫn phải tăng cường đoàn kết tối đa khi có thể,  ,níu kéo họ để thêm bạn bớt thù , vẫn cần giữ liên kết nhằm tạo dư luận chính nghĩa , tranh thủ sự ủng hộ của thế giới ,nhưng không nên ảo tưởng vì một mình A sẽ không ngăn chặn được TQ tràn ngập BĐ ..
         Trong bối cảnh đó, chúng ta nên làm gì ? Theo tôi, phương châm của chúng ta là đa phương hóa , đa cực hóa nhằm tạo dựng một cấu trúc liên kết mới giữa tất cả các nước có chung lợi ích ở BĐ, không phụ thuộc vào vị trí địa lý .

Cụ thể như sau .

  5. Đổi mới tư duy chiến lược, tập trung mọi nỗ lực, xây dựng một mô hình  liên kết  mới có hiệu lực thực tế  trên  BĐ  .

Với nhân dân  thế giới , đây là nơi thử thách những nguyên tắc cùng tồn tại hòa bình  giữa các nước trong   thời đại hội nhập và toàn cầu hóa dựa trên xu thế hình thành  đa cực : thời đại ngoại giao pháo hạm đã qua,không một   nước lớn, nước mạnh nào có thể  muốn làm gì thì làm,

          Ai cũng biết BĐ có giá trị lớn đối  với an ninh và phát triển của nhiều   Quốc gia có liên quan .  Đây là tuyến vận tải của hơn 80% hàng hóa chiến lược của khu vực Đông Bắc Á, trong đó bao gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, của hơn 40 % hàng hóa chiến lược của hầu hết các quốc gia phương Tây. Nếu như nói tuyến đường vận tải trên Biển Đông là tuyến đường sinh mạng của các quốc gia phương Tây thì cũng không có gì là quá.


Nếu để TQ  tự ý tung hoành trên  BĐ, hậu quả sẽ khôn lường cho tất cả các nước.  TQ sẽ đánh thắng Hải quân VN trên biển bằng mọi giá, sau đó  đổ quân lên chiếm đóng Tsa,( như ở Hs ) ,từ đó  khống chế giao thương đi lại, gây cản trở cho tất cả các nước. Nếu "đường 9 đoạn" được tuyên bố là đường biên giới quốc gia của Trung Quốc, khi Mỹ và các đồng minh chuyển dịch lực lượng quân sự cũng như giao thương kinh tế giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương, bất cứ lúc nào, họ  đều có thể bị coi là  phi pháp và sẽ bị cản trở mạnh mẽ. Ai đảm bảo khi TQ đánh thắng  VN tại BĐ, họ sẽ không đánh tiếp các nước khác để xâu cho hết chuỗi ngọc trai đến tận Ấn Độ Dương ?
   Liệu cộng đồng quốc tế có thể  nhắm mắt làm ngơ ,chấp nhận tham vọng  của Trung Quốc và khoanh tay ngồi nhìn hoặc chỉ đánh võ mồm, ai biết người ấy ?  
Hoặc giả chờ cho đến khi TQ chiếm gần hết TS gây thiệt hại cho các nước , lúc đó mới can thiệp thì đã muộn, bởi trong bối cảnh đó rất có thể xung đột cục bộ sẽ biến thành chiến tranh tổng lực- điều mà không nước nào mong muốn.
  Trên BĐ, nếu chỉ dựa vào Hải quân 1 nước , thậm chí vài ba nước chọi laị TQ thì nước nào cũng e ngại, kế cả HKỳ, nhưng nếu góp sức nhiều nước lại, thậm chí mỗi nước chỉ cử  dăm ba chiếc tầu chiến hiện đại thường xuyên” dạo chơi” trên BĐ cũng sẽ là một lực lượng  răn đe đáng gờm. Chúng ta biết rằng ,TQ sợ  nhất  các nước phối hợp với nhau để bảo vệ BĐ.  Nay ta đoàn kết  lại tức là dùng chỗ mạnh của ta đánh vào chỗ yếu của đối phương vậy. Thử hỏi khi đó TQ lấy quyền gì và lực lượng nào để “ trục xuất “ tàu quân sự, tầu vận tải ,tầu đánh cá , tàu dầu khí v.v. của các nước ra khỏi BĐ ?
Cần dựa vào thực tế này làm nội dung cơ bản trong quá trình thương lượng nhằm tập hợp lực lượng bảo vệ BĐ nói chung, TS nói riêng.
Một phương thức liên kết  thực tế  trên  BĐ giữa  các nước có lợi ích thực sự tại đây cũng sẽ vô hiệu hóa công phu của TQ mua chuộc, gây áp lực với các nước trong khối A không liên quan tới vùng biển này.  TQ sẽ càng bị cô lập hơn nữa . Đồng thời, mô hình liên kết  mới sẽ loại bỏ mọi sự cản trở tiếng nói đồng thuận về v/đ BĐ  của ai đó bị TQ o ép . Những nước nhỏ có thiện chí sẽ thoát khỏi một tình thế khó xử, như Lào , Siriranca , Mianma ...
 Có thể nói, thoát khỏi cục xương BĐ, Khối A sẽ dễ đoàn kết hơn rất nhiều ..

-  Liên kết  mới có cơ sở pháp lý rất vững chắc :

    Thế giới chưa bao giờ công nhận đường lưỡi bò do TQ tự vẽ ra. Ngược lại VN và thế giới ngày càng có thêm nhiều căn cứ lịch sử và pháp lý không thể bác bỏ về chủ quyền từ lâu đối với TS và HS. Trong trường hợp đó, UNCLOS, COC  mới thực sự phát huy tác dụng vì nó được hậu thuẫn bởi lực lượng răn đe rất hùng hậu.
  TQ không có cơ sở pháp lý để loại  khỏi cuộc chơi các nước tuy không nằm trong khu vực BĐ nhưng có lợi ích tại vùng biển này. Do đó v/đ BĐ,” đường lưỡi bò” là v/đ đa phương liên quan tới rất nhiều nước, chứ không phải chỉ song phương giữa TQ với  một số nước đang có tranh chấp .
   TQ không có quyền ngăn cản  các nước độc lập có chủ quyên liên kết hoạt động với nhau nhằm gìn giữ hòa bình tuân theo hiến chương LHQ. Chứng cớ gần nhất là Úc và Phi đã nâng tầm liên minh ; nếu vậy tại sao họ không có quyền tiếp tục mở rộng và nâng cấp quan hệ  với VN, Nhật ,Ấn v.v.Đó chính là những bước đi ban đầu rất thuận lợi để hình thành sức mạnh răn đe mang tính quốc tế ở BĐ.
        Nếu chỉ một vài nước tham gia liên kết tại BĐ thì TQ ngay lập tức sẽ trừng phạt kinh tế họ ( Như với Phi vừa qua ); nhưng nhiều nước cùng tham gia thì TQ không thể làm gì được. Bởi lẽ, cùng lúc cấm nhập cấm xuất khẩu hàng hóa đối với nhiều  thị trường quan trọng cũng đồng nghĩa với tự sát.

- Với VN, liên kết đa phương  để ngăn ngừa TQ độc chiếm BĐ  là đòi hỏi khách quan, chính đáng  của tình hình mới, cục diện mới trên BĐ và Châu Á nói chung .  Trong cái rủi  có cái may : Ta nhận diện rõ hơn  bạn thù, buộc ta phải sớm tìm ra những mối  liên kết mới  để ngăn chặn chiến tranh.  Đây là thời cơ hiếm có để đấu tranh bảo vệ Tổ quốc trong thời đại hội nhập.

Giải pháp  này cũng là sự vận dụng sáng tạo  đường lối đối ngoại  “ đa phương hóa đa dạng hóa cac mối quan hệ “ của VN. Chúng ta tập hợp mọi lực lượng quốc tế để giữ gìn bờ cõi,  không chủ trương “nhất biên đảo “ ngả vào vòng ảnh hưởng chi phối của bất kỳ quốc gia nào.
Vừa qua chúng ta tích cực “sáp vô” cùng Nhật Bản, Ấn độ, Nga nhưng chừng ấy là chưa đủ. Tôi cho rằng nên tiếp tục hành động, chuyển từ  mô hình liên kết  “cặp đôi”  sang qui mô toàn thể cộng đồng QG liên quan đến BĐ – Đó chính là bước nhảy vọt về chất , một giải pháp đột phá có ý nghĩa quyết định cục diện có lợi cho  ta …

 -  Hiện nay không ít người  cho rằng, VN chỉ có thể ( hoặc chỉ được phép ) lựa chọn một trong hai con đường sống :
   Hoặc tiếp tục “đong đưa” giữa TQ và Hkỳ hoặc dứt khoát  lựa chọn một trong hai cường quốc trên .
 Tôi cho rằng còn có một giải pháp thứ ba  hợp lý hơn,linh hoạt , hiệu quả hơn, lại có thể giảm tối đa sức ép từ 2 cường quốc  , đó là đa phương hóa, đa dạng hóa phương thức  liên minh tại BĐ, tranh thủ sự đồng thuận về lợi ích của nhiều nước để lôi kéo họ vào một cam kết quân sự hạn chế tại BĐ nhằm ngăn chặn nguy cơ xung đột.  


 Trong quá khứ đã có những bài học Lịch sử như vậy :  Thời kỳ  đại chiến 2, khi Hitle chiếm Ba lan, mở đầu cho một cuộc chinh phục thế giới ,các nước chần chừ chia rẽ không liên kết sớm để ngăn chặn. Mãi sau , đứng trước nguy cơ chung ngày càng rõ rệt, LX  và  HK, Anh, Pháp v.v. mới bắt tay nhau thì đã muộn : quân Đức đã tràn ngập khắp nơi. Bài học “ phòng hơn chống “ rất đáng suy ngẫm..

Khi đất nước đứng  trước nguy cơ bị xâm lược bởi một  cường  quốc  hiếu chiến mới nổi lên thì cần gạt bỏ rào cản ý thức hệ để  liên kết với bất kỳ ai có thể liên kết được nhằm mục tiêu tối cao bảo vệ đất nước. Chúng ta học được bài học lịch sử đó ở LX thời Stalin . Ông  là một nhà lãnh đạo theo đường lối tả khuynh chống CNTB rất cứng rắn  , thậm chí đến mức thô bạo nhưng cũng đã bắt tay với phe đồng minh chống phát xit để bảo vệ LBXV từ cách đây hơn 70 năm, nay tại sao ta không thể  lảm ? Năm 1946, trước nguy cơ bị Pháp xâm lược, Hồ Chủ Tịch đã tuyên bố giải tán Đảng , nhờ đó tập hợp thêm được lực lượng dân tộc phục vụ cuộc kháng chiến …

    -Mục tiêu của  liên kết  này là : Thành lập một lưc lượng đặc nhiệm Hải quân đa Quốc gia tại BĐ để  duy trì  hòa bình  , răn đe tham vọng bá chủ , ngăn ngừa xung đột, đảm bảo chủ quyền và tự do hàng hải  dựa trên luật pháp quốc tế và Hiến chương LHQ.

 -Tính chất của liên kết :  Chỉ giới hạn trong phạm vi  quân sự và an ninh trên BĐ, không phải liên minh quân sự toàn diện.
 - Khẩu hiệu : Các QG có lợi ích hãy  liên kết lại để giữ gìn hòa bình ,ngăn chặn chiến tranh, chống lại  âm mưu độc chiếm BĐ
  
- Thành viên tham gia do VN đề xuất, các nước khác  cùng vận động thành lập , bao gồm Hải quân Nga, Nhật, Ấn, Hàn , Phi, Việt, Úc, HK, v.v.… thậm chí một số nước thuộc hành lang TPP, Châu Âu  (   Riêng trường hợp của Nga hơi khó xử lý . Nếu không kéo Nga vào cùng liên kết  sẽ bị phản ứng bất lợi nhưng liệu họ có tham gia để phải chịu sự chỉ huy điều phối của Hkỳ ? Với Nga, đối thủ chính luôn là Hkỳ chứ không phải TQ, mặc dù họ cũng không thể bằng lòng để cho TQ độc chiếm BĐ.)

- Tiền đề của liên kết  :
Trong số các thành viên sẽ tham gia hiệp ước liên minh , nhiều nước đã sẵn có những mối quan hệ đối tác chiến lược . Thí dụ : VN- LB Nga; VN- Nhật Bản; VN- Ấn độ; VN- Asean, VN- Anh v.v. ; và đang xúc tiến quan hệ chiến lược  với Hkỳ . HKỳ lại đã có quan hệ cao hơn – đồng minh với Nhật, với Hàn với Phi, với Úc từ lâu v.v. Nhờ đó, có thể  vận dụng quan hệ vốn có để hình thành một dạng liên kết mới rất linh hoạt và có hiệu lực.
  Trong hai chuỗi dây xích đó, VN chỉ cần nối với Hkỳ là cơ bản hình thành một sợi dây vững chắc đủ sức làm nguội những cái đầu nóng ở Bắc Kinh.
.
- Các thành viên tham gia sẽ phải ký một  hiệp ước thành lập lực lượng đặc nhiệm Hải quân hốn hợp  do Hội đồng tham mưu liên hợp  chỉ huy.

  Các thành viên cần tuân theo nguyên tắc trách nhiệm chung,  hành động chung, trong đó qui định rõ điều khoản quan trọng nhất  : Khi  hải quân 1 nước bị tấn công  tại vùng biển quốc tế   hoặc bị xâm phậm lãnh hải ,vùng KT đặc quyền theo UNCLOS , tất cả phải cùng đồng loạt đánh trả.
 -  Nhiệm vụ của lực lượng đặc nhiệm : Phối hợp giám sát BĐ liên tục , chính xác , tỉ mỉ không để lọt hành động nào của TQ,  tuần tra BĐ, đảm bảo an toàn hàng hải,  phòng tránh xung đột, cứu hộ, cứu nạn, chống hành động cươp biển hiểu theo nghĩa rộng, ( như bắt tàu cá, cắt cáp, thăm dò dầu khí tại vùng biển chủ quyền các nước v.v.
  - Ưu điểm và  sức mạnh vượt trội của  hình thức liên kêt kiểu mới :  Rất linh hoạt, vừa chặt vừa lỏng , chỉ liên kết  trên biển nên  nhiều nước dễ tham gia hơn, nhanh hơn, kịp thời hơn. Một số nước đã có sẵn bộ khung liên minh quân sự vững chắc từ lâu nên dễ chuyển đổi ,chính phủ  và nhân dân các nước dễ đồng thuận, sẽ không bị phản đối nhiều  như trên đất liền.  Lực lượng răn đe tại  BĐ nhanh chóng tăng vọt, đủ sức ngăn chặn mưu đồ độc chiếm  trong khi  từng  nước không phải  đầu tư chạy đua vũ trang tốn kém…

 - Vai trò,trách nhiệm của VN  :  chủ động đề xuất và khởi thảo “Hiệp định  hợp tác duy trì   hòa bình BĐ “ làm cơ sở cho COC, khôn khéo vận động các nước ký kết, đảm bảo lợi ích chính đáng của các nước trên BĐ theo qui định cuả luật pháp quốc tế , có thể phải nhượng bộ một phần nào đó cho các nước trong khối A theo nguyên tắc “ cùng bảo vệ ,cùng khai thác , cùng hưởng “;  cho phép lực lượng đa Quốc gia gìn giữ hòa bình,  cụ thẻ  là các đơn vị Hải quân cuả họ thuê quân cảng Cam Ranh để tuần tiễu chung.
   Xin nói thêm :   Trong hoàn cảnh hiện nay , không có phương án tối ưu nhằm  phát huy lợi thế trời cho của “ con bài” Cam Ranh khiến nó trở nên ” hoang hóa” là điều rất đáng tiếc. Căn cứ vào phương châm “ đa dạng hóa đa phương hóa “ ,chủ trương  không dành riêng Cam Ranh cho  TQ hoặc Hkỳ là đúng đắn ,bởi nó ẩn chứa những mối hiểm nguy khôn lường ;  nhưng nếu  cho nhiều nước (đa phương) thuê thì lại có thể là phương án khả thi hữu hiệu nhất  . Khi đó TQ không thể trách phạt vì ta không “nhất biên đảo” giao cho một nước duy nhất nào. Cam Ranh trở thành căn cứ Hải quân chung của nhiều QG sẽ trở thành tấm lá chắn vững chắc bảo vệ đât  nước trước họa xâm lăng. Tương tự như thời Minh trị của Nhật Bản : mở cửa cho tất cả để không một kẻ nào có thể chiếm đoạt làm của  riêng được !
      Hơn nữa ta lại có thể thu được món lợi lớn về tiền thuê quân cảng và dịch vụ đi kèm.( như Xubic của Phi trước đây mỗi năm thu về 3 tỷ USD ) .
  Ngoài ra ,VN cũng sẽ  tích cực thực hiện các  nghĩa vụ như  tham gia phối hợp  tập trận , tuần tra cứu hộ cứu nạn  và tác chiến khi xảy ra xung đột.trên biển v.v.

   Dự báo   :  Với giải pháp mới vừa mềm dẻo khôn khéo vừa cứng rắn như nêu trên ,TQ buộc phải dè dặt, nếu không muốn được dạy cho một bải học  : có thể bắt nạt một vài nước nhỏ yếu chứ không thể bắt nạt toàn hế giới . Nguy cơ chiến tranh bị đẩy lùi,ta vẫn giữ được TS, trong khi  cái giá phải trả không quá đắt, nhân dân và chính phủ các nước dễ đồng thuận, dư luận quốc tế sẽ hoan nghênh…
     
                                                       Hết…


                                                                             Mùa hè năm 2012
                                                -------------




 


6 nhận xét:

  1. Cảm ơn cụ đã cho đọc 1 bài rất có giá trị. Cụ lúc nào cũng suy nghĩ cho đất nước và đưa ra những giải pháp hay. Quả là người có đầu óc chiến lươc. Tiếc rằng chưa ai nghe thấy. Tôi nghĩ cái "Liên Minh các QG liên quan đến Biển Đông" mà thực hiện được thì sẽ có sức mạnh thực sự làm đối trọng được với TQ đấy. Cụ nên vận động từ trên cao và phổ biến những ý kiến của bạn sâu, rộng, cao hơn nữa cho đến khi có kết quả để khỏi uổng công cụ vắt óc suy nghĩ bấy lâu nay. Chúc cụ thành công.

    Trả lờiXóa
  2. Công trình của cụ bao quát nhiều thành tố không gian rộng. Bọn TrNamHải( kẻ thù từng được chỉ đích danh vào HF CHXHCN VN năm nào) đang theo chỉ giáo của tên quân phiệt TRì hạo Điền để làm cho được những mơ ước chiếm trọn thế giới mà bọn Đức quốc xã và quan phiệt Nhật không làm nổi. Trong các nghị luận của cụ thiếu mảng nói về bọn Việt gian , đâu phải chỉ có Trần Ich tắc Lê chiêu thống...mối nguy lớn lắm .

    Trả lờiXóa
  3. Vâng, cám ơn các cụ đã sớm chia sẻ y tưởng. Gần đây, dường như để gây ấn tượng với người dân,kích động chủ ngghĩa dân tộc Đại Hán , Ban lãnh đạo mới của họ Tập đưa ra khẩu hiệu rất giật gân : hãy thực hiện bằng được "giấc mơ Trung Hoa." Đó là giấc mơ gì vậy ? chắc chắn không phải là chung sống hòa bình, tôn trọng các nước láng giềng v.v. mà như cụ Han đã bắt đúng mạch : " mơ ước chiếm trọn thế giới , biến TK 21 thành TK Trung Hoa ...
    Thêm một lần để canhr giác ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khoảng 1 năm trước có cuốn sách "Giấc mộng Trung Hoa" (tôi có thể không nhớ chính xác tên sách nhưng đại loại như vậy) do Lưu Á Châu viết và Nguyễn Hải Hoành dịch, một người bạn của anh Hoành đã cho tôi mượn đọc, nhưng tôi mới xem qua chưa đọc được nhiều đã phải trả. Cuốn ấy nói từ Tôn Trung Sơn, Mao Trạch Đông đến Đặng Tiểu Bình ... đều cùng ấp ủ 1 mộng về 1 nước Trung Hoa vượt qua Mỹ để đứng đầu thế giới. Họ nói cả về cái thời mà TQ sẽ đứng đầu thế giới. Đó chính là "giấc mơ Trung Hoa" của họ.

      Xóa
  4. PHÍA SAU CỦA CON NGƯỜI LÀ ÁC QUỶ !!!

    Trả lờiXóa