( Một thoáng
tâm tư đầu năm mới )
Hoàng hôn
Sóng sánh
sóng sánh hoàng hôn,
Một chiều đông tê lạnh
Những giọt buồn đặc quánh
Rơi
Mưa dăng dăng thấm ướt chân
trời
Lại một ngày rụng vào dĩ vãng
Muốn giơ tay níu vài ba chấm nắng
Ấp ủ trong tim.
Ai đang ở nơi đâu,
Cho ai mải miết đi tìm
Dòng dã một đời lặn lội…
Lại nhớ về những ban mai đã
xa vời vợi
Tất cả dường như trong veo
Tình bạn –tình người ,
lặng lẽ tình yêu
Vẫn vơi đầy trong tâm hồn chưa bao giờ chịu già cỗi
Tài sản để lại cho cháu con
là tư thế ngẩng cao đâù nghĩ ngợi
Suốt đời ngồi cùng đất nước, nhân dân trên một chiếc
thuyền
Hy vọng, băn khoăn, bức xúc, ưu phiền
Mang bóng dáng của những người cùng khổ
Khi mẩu hạnh phúc con con được
xẻ chia dù rất nhỏ
Bỗng thấy cuộc đời nhẹ nhõm
thênh thang
Một chiếc lá nhẹ rơi cũng hát
một cung đàn
Đám mây trắng bồng bềnh nơi cõi mộng
Niềm vui đến từ một cánh chim ước vọng
Về một ban mai sáng trong..
Ẩn dấu trong hoàng hôn là tia nắng rạng đông
Sóng sánh tình yêu rất mới…
Giấc mơ nhỏ nhoi, vần thơ viết vội
Xin gửi
một cánh én mùa xuân sưởi ấm giữa đời
Gọi là 1 thoáng, nhưng thực ra tác giả dãi bày khá nhiều suy tư trong 1 bài thơ chưa hẳn dài nhưng không ngắn. Chàng nghĩ về "Tình bạn-Tình người" rồi Tình yêu và rông lớn hơn, khi :" Suốt đời ngồi cùng đất nước , nhân dân trên một chiếc thuyền". Chàng nghĩ về những kỷ niệm đã qua , rồi "Về một ban mai sáng trong"..Nói tóm lại chàng thi sĩ đa cảm của chúng ta muốn gửi rất nhiều nỗi niềm vào " Một cánh én mùa xuân sưởi ấm giữa đời " .
Trả lờiXóaTrong con người bạn Huy Châu thường ngày có sức chứa
Trả lờiXóaphải khâm phục về lý luận (chủ nghĩa, cuộc sống,triết lý) nhưng không ngờ đồng thời lại ấn chứa lãng mạn đến ngạc nhiên:
"Một chiếc lá nhẹ rơi cũng hát một cung đàn ...
Sóng sánh hoàng hôn ... Sóng sánh tình yêu rất mới "
Được các cụ cảm thông chia xẻ chút suy tư lẩm cẩm, mỗ tôi lấy làm sướng cái bụng ,còn hơn cả lên đỉnh ! Đầu đuôi như vầy, chiều qua, tôi đọc được ở đâu đó trên mạng một cấu trúc ngôn ngữ rất lạ : " sóng sánh tuổi xuân ", bỗng những tứ thơ ùa đến , vội ghi lại kẻo đánh rơi mất thì uổng. Tôi tự nghĩ : tiếng Việt hay thật, như một cái mỏ vàng vô tận, chỉ cần vốc lên một nắm rồi lau chùi, lựa chọn sơ sơ cũng có thể thu về những hạt từ ngữ lấp lánh đẹp mê hồn. Năm sớm, mong sao người làng cứ khỏe vui và thăng hoa lãng mạn như xưa nay vẫn vậy...
Trả lờiXóaMình "đồng thuận cao" với lời bình của Calathau.
Trả lờiXóaMình không "ngạc nhiên" về sự lãng mạn của Tác giả bài thơ nầy như Anh TBP nói ở trên. Vì mình đã biết từ lâu về cái sự "NÃNG MẠN" thì "KYVI Tiên sinh" chẳng hề thua kém một ai trong cái Làng Cu Lờ đậm chất lãng mạn này.
Chúc Cậu có nhiều bài như "Hoàng hôn" nhé!.
Hoàng hôn rồi lại Bình minh
Sóng sa, sóng sánh chút tình đầy vơi
Tình yêu, Tình Bạn, Tình Người
Còn tha thiết lắm với Đời.
Chiều Đông.
Trả lờiXóaHai câu này thật là tinh tế, thật là ĐỘC và rất tiêu biểu cho tâm tư, thể trạng của các cụ chúng ta.
Cám ơn nhà Thi sĩ mà cũng là nhà CHÍNH TRỊ GIA !
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaTôi lại viết lại 2 câu mà 2 lần đã bị xóa. Tôi không hiểu vì sao ? Kỳ cục quá !
Trả lờiXóaLại một ngày RỤNG vào dĩ vãng,
Muốn giơ tay NÍU vài ba chấm nắng !
Thú thật, tôi cũng hơi khoái 2 câu ấy cụ ạ,, nó rất đời thường , lại nói được tâm trạng của những ai đang mang gánh nặng cổ lai hy ! Dưng mà cụ phong cho tôi hai cái danh to đùng dẫu chỉ trong phạm vi xóm làng , tôi cũng nỏ dám nhận mô. Chúc bà Hoàng của những giọt sương long lanh Ngày mới cứ vui khỏe
Trả lờiXóađều đều
Hai chữ "HOÀNG HÔN" nghe thật đẹp, nhưng lại phảng phất một chút buồn vì khi ánh sáng khuất núi thì chỉ còn lại một mầu đen lạnh, tuy nhiên thơ của cụ lại rất lãng mạn để không nhìn thấy mầu đen.
Trả lờiXóaTôi mượn một bài thơ của bạn góp thêm về HOÀNG HÔN :
Em ơi! Hãy hiểu lòng anh
Làm thơ ta hưởng xuân xanh đời người
Chúng mình sắp tuổi bảy mươi
Đang đi về phía chân trời hoàng hôn
Cuộc đời có gì vui hơn
Làm thơ yêu tuổi hoàng hôn thanh bình
Đôi ta còn sức bình minh
Chung tay xây đắp thắm tình hoàng hôn.
CŨNG HOÀNG HÔN
Trả lờiXóaTình bạn, tình người … chút tình yêu lặng lẽ ?
Vẫn đầy vơi trong tâm hồn chưa bao giờ sứt mẻ,
Tài sản ta để lại cho cháu con chỉ có cái … tư thế !
Cả cuộc ta, một chiếc ghế cũng không
Nhớ mãi cái thời, củi phiếu gạo bông,
Cái thời eo hẹp mà mênh mông tình nghĩa. .
Đọc thơ bạn đã nhiều lần
Trả lờiXóaChẳng tìm được vần để viết com-ment
Tuổi này thơ vẫn lên men...
Hoàng hôn, hoàng hôn
Trả lờiXóaLòng ta thấy bồn chồn
Trong sâu thẳm tâm hồn
Bừng tỉnh
Cuộc đời không yên tĩnh
Lòng người không yên tĩnh
Lặng thinh
.....